Luka Modric và sức mạnh từ niềm tin
sondc | Đăng lúc 17:00 - 04/12/2018

Quả Bóng Vàng 2018 là phần thưởng xứng đáng cho tiền vệ người Croatia và niềm tin mà anh đeo đuổi.

Loading...

Khoảnh khắc Luka Modric bước ra sân khấu Grand Palais để nhận giải Quả Bóng Vàng 2018 gợi nên sự thương cảm. Sau lưng anh, ban tổ chức bố trí một chiếc bàn đặt Cup vàng thế giới. Đấy là danh hiệu mà Modric không với tới được, vì Croatia của anh thua Pháp ở trận chung kết World Cup tại Moskva hồi tháng 7.

Đứng cạnh Modric, David Ginola - cựu tuyển thủ Pháp nhận nhiệm vụ dẫn chương trình trao giải - liên tục đặt ra những câu hỏi. Gương mặt Modric trên sân khấu, với đủ thứ âm thanh ánh sáng dội vào người, trông hồi hộp và căng thẳng còn hơn đá chung kết World Cup. "Liệu đây có phải là một giấc mơ thành sự thật?" là một trong những câu hỏi đó. Là cầu thủ, ai cũng từng mơ trở thành người hay nhất thế giới, nhưng ngay cả trong giấc mơ ấy, Modric có lẽ cũng không thấy anh bị đặt giữa bối cảnh kỳ lạ và khó xử này. Modric bước lên đài cao, giữa những người Pháp không thích anh vì đã lấy mất danh hiệu cá nhân cao quý nhất của người nước họ.

Quả Bóng Vàng 2018 có thể là dấu mốc chói lòa cuối cùng trong sự nghiệp của Modric, bởi anh đã 33 tuổi, không còn nhiều thời gian chơi bóng đỉnh cao. 

Quả Bóng Vàng 2018 có thể là dấu mốc chói lòa cuối cùng trong sự nghiệp của Modric, bởi anh đã 33 tuổi, không còn nhiều thời gian chơi bóng đỉnh cao. 

Dễ dàng nhận thấy chiến thắng của Modric ở giải Quả Bóng Vàng năm nay không nhận được sự ủng hộ từ đông đảo công chúng. Trên mạng xã hội, một làn sóng hoài nghi bất phục diễn ra. Người yêu Lionel Messi và Cristiano Ronaldo không tán thành với kết quả này đã đành. Kể cả những ai yêu Pháp cũng bày tỏ sự phẫn nộ. Họ nói chỉ trong mấy tháng, Modric đi từ một cầu thủ bị đánh giá quá thấp trở thành một cầu thủ được đánh giá... quá cao.

Quả Bóng Vàng là giải thưởng của một tạp chí Pháp - France Football, trao tại kinh đô ánh sáng của Pháp - Paris, trong một năm mà Pháp vô địch thế giới. Người Pháp và những người thân Pháp khó có thể vui vẻ khi Modric đứng trên đài vinh quang. Mới hai ngày trước thôi, Champs-Elysées còn chìm trong khói, của lửa và hơi cay, khi một cuộc bạo loạn hướng vào Tổng thống Pháp Emmanuel Macron diễn ra làm xấu hổ nước Pháp. Khi làn khói tan đi, đã có những suy nghĩ về một kịch bản an ủi: Antonie Griezmann hay Kylian Mbappe sẽ đứng trên vũ đài, nâng cao Quả Bóng Vàng, và hướng người Pháp đến những tháng ngày tươi đẹp.

Quả Bóng Vàng đã không thuộc về một người Pháp để an ủi cho quốc gia hình lục lăng giữa thời khắc khó khăn vì bạo loạn. 

Quả Bóng Vàng đã không thuộc về một người Pháp để an ủi cho quốc gia hình lục lăng giữa thời khắc khó khăn vì bạo loạn. 

Nhưng kịch bản ấy đã không diễn ra. Trên sân khấu chỉ có Modric, cùng nụ cười bẽn lẽn, cảm ơn mọi người đã bầu cho anh, và bày tỏ sự may mắn vì đã xếp trên những cầu thủ thực sự xuất chúng, như... Griezmann hay Mbappe. Modric cũng không quên nhắc đến HLV cũ ở Tottenham, Harry Redknapp, vì đã dời anh từ vị trí của một hộ công số 10 xuống gần hơn với hàng phòng ngự. Và ở đó, cả một bầu trời mới mở ra với Modric.

Đứng bên cạnh, Ginola mỉm cười theo kịch bản. Nhìn Ginola, ai mà quên được ký ức của 25 năm trước. Hôm ấy, trận đấu chót của vòng loại World Cup đang trôi về cuối. Pháp chỉ cần hòa Bulgaria là có vé đến Mỹ. Nhưng đúng phút cuối cùng của trận đấu, Ginola có bóng ở cột cờ góc. Một nghìn cầu thủ rơi vào tình huống ấy, 999 người sẽ giữ bóng lại để câu giờ và chờ tiếng còi mãn cuộc. Nhưng Ginola là... cầu thủ thứ 1.000. Anh tạt quả bóng vào trong theo một cách hờ hững. Thủ môn Bulgaria chụp lại, lập tức mở màn cho một cuộc phản công. Pháp lọt lưới và mất vé dự World Cup. Còn Bulgaria thẳng tiến đến vị trí đệ tứ anh hào thế giới.

Hôm qua, có vẻ Ginola lại là chứng nhân của một mất mát khác, khi ông, dù không muốn, vẫn phải xướng tên Modric cho danh hiệu Quả Bóng Vàng, và còn phải hỏi một loạt những câu hỏi được soạn trước. Ginola lại hỏi: "Bí quyết thành công của anh là gì?", Modric trả lời: "Lao động miệt mài, ngay cả những thời điểm khó khăn nhất. Và tin vào chính mình".

Bạn có thể yêu Ronaldo hay Messi, có thể đứng về nước Pháp, nhưng rất khó phủ nhận: Modric đã có một năm thực sự đáng nhớ. Giây phút cảm động nhất buổi Gala tại Grand Palais hôm qua diễn ra khi ban tổ chức cho phát video của cha Modric. Trong đoạn băng ấy, khi biết tin con trai được vinh danh, ông đã bật cười rất to, chấp hay tay lại theo kiểu nguyện cầu, nói: "Con là thiên tài của bố", rồi cố để không rơi nước mắt.

Thống kê của Modric so với Ronaldo và Messi quả thực... rất tương phản. Trong năm 2018, tiền vệ người Croatia đá 56 trận, có 11 pha kiến tạo và ghi vỏn vẹn ba bàn cho cả CLB và đội tuyển. Trong lịch sử, chỉ có một Quả Bóng Vàng ghi ít bàn hơn thế. Đấy là... Lev Yashin, một thủ môn, nhận danh hiệu vào năm 1963. Thậm chí, thống kê về Modric tại World Cup năm nay cũng không lấy gì làm ấn tượng: hai bàn (trong đó có một quả phạt đền) và một pha kiến tạo.

Modric đoạt Quả Bóng Vàng trong sự tiếp nhận một cách miễn cưỡng của người Pháp. 

Modric đoạt Quả Bóng Vàng trong sự tiếp nhận một cách miễn cưỡng của người Pháp. 

Sẽ có nhiều người nhìn Modric và tiếc cho Wesley Sneijder. Họ quên rằng Modric có một thứ mà Sneijder không có: câu chuyện. Rất ít chủ nhân của Quả Bóng Vàng có câu chuyện truyền cảm hứng như Modric, rất ít cầu thủ trải qua một chặng đường dài như Modric.

Chặng đường ấy băng qua chiến tranh lửa đạn, chặng đường có phận đời của những người nhập cư, có tang thương và mất mát, có những ước mơ ánh lên sau lớp bụi mù lửa đạn. Giữa những bộn bề tang thương, Modric bước ra và chơi bóng ở bãi giữ xe của khách sạn, nơi những người Croatia đồng hương của anh đang tị nạn.Nhưng nếu bóng đá chỉ là câu chuyện của những thống kê, những pha ghi bàn thì có lẽ Xavi hay Andrea Pirlo chỉ là một cầu thủ rất xoàng. Không một ai ở Nga, và cũng không một ai trong năm 2018 này kiểm soát nhịp điệu trận đấu tốt hơn Modric. Anh đứng trước một hàng tứ vệ làng nhàng và lãnh đạo một đội tuyển quốc gia có bốn triệu dân vào chung kết World Cup.

Lần đầu tiên sau 10 năm, Quả Bóng Vàng mới lại thuộc về... một con người bình thường. 10 năm trước là Kaka, sau 10 năm thuộc về hai siêu nhân vượt tầm thời đại là Ronaldo và Messi, phần thưởng cá nhân cao quý ấy lại về tay Modric. Anh là một con người, với đầy đủ những tổn thương, lầm lỡ. Quả Bóng Vàng thậm chí còn không phải là điều tuyệt vời nhất của Modric trong đêm thứ Hai. Đấy phải là thông tin anh sẽ không bị truy tố vì những lời khai man trong vụ  xử cựu Chủ tịch Dinamo Zagreb và Liên đoàn bóng đá Croatia Zdravko Mamic.

Modric năm nay đã 33 tuổi, đang gánh gồng tại một Real Madrid ngập ngụa trong khủng hoảng. Đấy là chiến công đầu tiên, mà cũng rất có thể là cuối cùng của anh. Khi anh treo đôi giầy đầy bùn đất lên, có lẽ chẳng ai đặt anh lên ngang hàng với những siêu sao như Johan Cruyff, Franz Beckenbauer, Michel Platini, Messi, Ronaldo...

Nhưng người hâm mộ sẽ luôn nhớ trong năm 2018, có một người đàn ông gầy gò làm nên những điều kì vĩ. Không khoa trương mà lặng thầm, tần tảo. Anh được tôn vinh không phải để hạ bệ người khác, mà để nhắc nhở rằng con người vẫn có thể làm nên những điều phi thường chỉ cần giữ vững hai chữ mà Modric đã lắp bắp nói trên sân khấu: Niềm Tin.

Bạn nên xem

Loading...

ĐỌC GÌ HÔM NAY

ĐƯỢC XEM NHIỀU NHẤT

Loading...

CÓ THỂ BẠN QUAN TÂM

Loading...
LIKE PAGE XEM TIN NÓNG MỖI NGÀY
Scroll